[W]elcome to 4rum[A]1
 
IndexWellcomeGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Gió- Nguyễn Thảo Quỳnh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
karan_pham1507
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 113
Age : 24
Reputation : 0
Points : 0
Registration date : 25/08/2008

Bài gửiTiêu đề: Gió- Nguyễn Thảo Quỳnh   Fri Aug 29, 2008 8:57 pm

Khi nói về gió ta nghĩ gì nhỉ ?
Sự mát mẻ hay lạnh lẽo, cảm giác bình an hay nôm nóp lo âu… Cảnh thanh bình của mây trời mặt nước, ruộng đồng hay cảnh tan tác, tàn hoang, sụp đổ…
Gió có thể là tất cả những thứ đó vì gió rất giống con người. Gió có thể sống những giây phút tĩnh lặng bình yên nhưng đôi khi cũng biết giận dỗi, phẫn nộ đến tột cùng. Theo cái nhìn lãng mạn thì gió là một chàng trai biết yêu và biết hận.
Có bao giờ bạn nghĩ gió cũng có nỗi buồn?
Gió thổi ở khắp mọi nơi trên thế giới từ nơi triền đồi hay đỉnh núi cao cho đến nơi vực sâu thung lũng, gió trải rộng từ tây sang đông, từ nam chí bắc…không có nơi nào là không có gió.
Gió miệt mài và bất diệt trong hành trình phiêu lưu không bao giờ ngừng nghỉ của mình. Khắp mọi nơi trên thế giới đều là nơi mà gió hướng tới hay nghĩ một cách khôi hài gió là một gã lang thang hành khất không nhà không cửa.
Từng nghe gió chỉ có phương hướng chứ không có trọng tâm. Gió bay mãi và sẽ không bao giờ dừng lại. Tạo hóa sinh ra cơn gió với những quyền năng phi phàm vô biên nhưng lại không ban cho gió một thứ mà gió khao khát đó là “tình cảm”. Trong suốt cuộc hành trình của đời mình gió vẫn mãi cô đơn, gió không có bạn bè và không có được tình yêu. Vì vậy khi cảm thấy cô độc người ta lại cảm thấy sự lạnh lùng nơi cơn gió.
Đôi khi gió cũng muốn dừng chân, chỉ bay quanh quẩn đâu đó trên một ngọn đồi để được trải mình trên thảm cỏ mềm mại hay chỉ để được ngắm nhìn hương sắc của một bông hoa đẹp… Những vẻ đẹp trên nhân gian này lúc nào cũng là niềm cuốn hút đối với gió. Song như một lời nguyền muôn thưở gió không bao giờ được dừng lại để sống trọn vẹn với niềm vui của mình.
Vạn vật cuối cùng rồi cũng sẽ đi đến sự lụi tàn để lại gió với nỗi cô đơn cùng với sự bất tử của mình.
Đã bao lần gió tiễn đưa muôn loài về lại với cát bụi…đã bao lần gió lau khô nổi buồn từ những đôi mắt ướt…Gió có thể xoa dịu nỗi đau cho tất cả mọi người nhưng ngược lại không ai có thể làm được điều đó cho gió…bởi vì nỗi đau của gió thì không ai có thể hiểu được… Gió không có nước mắt để khóc mỗi khi thấy buồn…
Gió cũng biết than vãng, kêu la, nhưng trong cuộc sống bộn bề chớp nhoáng không ai kịp trải lòng để lắng nghe lời thì thào của gió. Đôi khi buồn gió hát: những âm thanh rì rào du dương êm dịu. Đối với mọi người thì đó chỉ là một thứ âm thanh vui lạ thoảng qua tai. Nhưng nào ai có biết đó là những lời ca chan chứa nỗi lòng thốt ra từ trái tim đơn côi đang nhỏ máu.
Rồi khi những nỗi buồn kia tụ lại ngày càng nhiều hơn cấu xé và bào mòn trái tim nhân hậu nơi gió. Gió đau đớn và sống trong thù hận… Gió thịnh nộ và dậy cuồng phong. Bão táp lòng gió như mưa rào thác đổ ào ạt từng cơn khôn cùng tàn bạo.
Nhiều người trách gió sao quá tàn ác, nhẫn tâm, nhưng thử nghĩ kĩ thử xem ai mới là nạn nhân thật sự. Gió cũng cần được yêu thương, chia sẻ để giải tỏa nỗi lòng nhưng không ai dám làm điều đó cho gió.
Đã đến lúc cần có một ai đó phá bỏ lời nguyền nơi cơn gió. Một ai đó đủ can đảm để hâm nóng trái tim của gió đã quá lạnh lùng. Cần một ai đó để lấp đầy những nỗi cô đơn trong gió bằng những tình cảm yêu thương thực sự.
“Và tôi cũng là một cơn gió”!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/karan_pham1507
 
Gió- Nguyễn Thảo Quỳnh
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Con Lưu Ngọc Tuấn, Lê Hữu Sang, và Phan Nguyễn quốc Tú
» Cây si trên tàu- Gửi Phan Nguyễn Quốc Tú
» Tài liệu Điều động tàu của thầy Nguyễn Viết Thành
» KHÁNH THÀNH NGÔI NHÀ TÌNH BẠN
» gởi chú Phan Nguyễn Quốc Tú

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
[A]1 [C]lub :: Chatting-
Chuyển đến